Câu chuyện vào nghề Logistics!

Là một sinh viên năm cuối đại học ngoại thương thời điểm 2005, tôi đã nôn nao tìm việc làm, vì áp lực mưu sinh mà (tôi phải ở nhờ nhà cô, nên ngoài cái lý do mưu sinh còn có cái lý do là muốn được thoải mái 1 tí càng sớm càng tốt, J). Lúc bấy giờ, tôi không có khái niệm gì về vấn đề định hướng nghề nghiệp cả. Tôi tìm ra 5 công ty đăng tuyển, chuẩn bị 5 bộ hồ sơ và định là đi vòng quanh 1 chuyến. Nào ngờ, vào đến 1 văn phòng đại diện của Singapore làm về logistics, tôi đã được nhận việc ngay. Tôi cũng ko hiểu sao tôi được nhận, có lẽ tôi ngây ngô nên sếp thích, sếp nói là “You biết you quên gì ko? Thư xin việc (cover letter á) không có ký tên nè! (haiz, rõ nhục, hihi).

Tôi tuổi con heo mà, trời sinh ra đã sung sướng rồi, nhận việc 1 tuần đầu, toàn ngồi chơi xơi nước, ngủ gục trong phòng họp. Tôi được sếp, và 1 chị quản lý (cũng tốt nghiệp ngoại thương trước tôi mấy khóa) chỉ bảo tận tình. Lúc đấy tôi chuyên hàng air đi Mỹ, ai trong nghề chắc biết, làm hàng cho JC Penny cực như thế nào, cái SOP của nó dày bằng luận văn tốt nghiệp của tôi. Nhưng những năm tháng khổ luyện đó, có khi phải overnight ở vp luôn á, vì canh giờ Mỹ nó làm việc mà đã dạy dỗ tôi nhiều thứ trong nghiệp vụ của mình.chuyen phat nhanh cover

Tôi biết ơn ghế nhà trường đã cho tôi kiến thức cơ bản (dù có hơi lạc hậu xíu), đồng thời tôi cũng biết ơn người thầy đầu tiên (là chị quản lý tối lúc đó) đã cho tôi kiến thức thực tế sâu sắc.

 

 

Thắm thoát nay đã 10 năm. Năm ngoái K40 khởi xướng vụ Reunion mới ngỡ ngàng nhận ra 10 năm rồi. 10 năm không thấy thành tựu gì đáng tự hào ngoài việc là tôi đã chỉ chuyên tâm theo đuổi ngành logistics suốt 10 năm. Không biết các bạn nghĩ sao, chứ tôi thì cảm thấy chạnh long khi bắt gặp chú bán cà-rem trên đường (cái chú mà lúc tôi còn nhỏ xíu đã ăn cà-rem của ông). Nghe đồn đâu con cái ổng cũng học đại học gì đó, tôi nghĩ cuộc sống ổng cũng cải thiện rồi, nhưng ông vẫn bán cà-rem dạo, tự nhiên thấy sao ông ấy yêu cái nghề của ổng quá đi mất. Nghề bán cà-rem so với nghề logistics, hẳn nghề của mình cũng không tồi phải ko các bạn?

10 năm, xuất phát điểm làm airfreight, tôi từng tham gia mấy lớp DG handling, từng chuyển qua hàng hóa nguy hiểm như sơn, vắc-xin, máu đông, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, fuel,… rồi đến chuyển thú cưng (những chú chó có passport ấy ạ), đặc biệt nghe rất rợn người, tôi chuyển qua human remain – hàng tro cốt ấy.

Tiếp đến học hỏi làm seafreight, hồi đi học, dốt địa lý lắm, thế mà lân la học hỏi qua seafreight, tôi lại trở thành chuyên gia, hihi, tôi biết cảng nào đi được tàu lớn, cảng nào chỉ tàu nhỏ, ngoài chuyển hàng bằng đơn vị container, có hàng xá (bulk), tôi nghe loáng thoáng vụ thuê tàu chuyến, nhưng chưa có kinh nghiệm làm qua bao giờ, chỉ biết một cách rất lý thuyết. J

Đường bộ thì sao, phát hiện động trời, phí kéo container từ Đồng Nai ra Cát Lái – đoạn đường cỡ 100km, mắc hơn cước vận chuyển đường biển từ cảng Cát Lái đi Shanghai – Trung Quốc (khoảng cách mấy ngàn km á, ko rõ lắm). Thế mới thấy, vận chuyển đường biển đúng là có công lớn trong việc thúc đẩy giao thương các nước, vì vậy mà hồi xưa cướp biền, thiên tai, thuyền bè thô sơ mà người ta vẫn ko chùn bước.

Từ đấy phát sinh nhu cầu bảo hiểm hàng hóa, tôi thường mua loại A (all risk) mua hộ cho khách hàng, chứ tôi ko có chuyên môn sâu. Sếp tôi nói, không cần phải biết nhiều về phần này, chỉ cần biết, có mất mát, hư hỏng, xử lý sao, lập biên bản thế nào để claim lại được là ok rồi, cũng từng lội bộ cả ngày ở cảng cho cái lô điện thoại di động chỉ còn cái hộp, ruột mất tiêu rồi.

Tôi có duyên với hàng chuyển phát nhanh, nên từ những năm mới ra trường đã được handle, nay cũng trở thành 1 trong những dịch vụ chính của công ty tôi hiện tại. Làm hàng này dễ mà khó, khó mà dễ. Khó ở chỗ tư vấn á, khách hàng thì muốn nắm rõ chi phí, chi phí vận chuyển thì rõ rồi, Chargeable weight, cách đóng gói tiết kiệm các kiểu, phức tạp nhưng cũng dễ tư vấn đi, còn cái vụ thuế bên đầu nhập nhiêu? Có hải quan mới biết. Nhà vận chuyển chỉ dựa trên kinh nghiệm làm hàng đưa ra 1 số thông tin cho khách hàng tham khảo thôi ạ.

10 năm, tôi chứng kiến sự thay đổi của thủ tục hải quan xuất nhập khẩu, đúng là càng ngày càng tiến bộ hơn, chặt chẽ hơn, hy vọng tương lại ko xa, hệ thống thông quan hàng hóa sẽ được tự động hóa, không còn thấy bóng dáng hải quan ngoài cảng, hihi, lúc ấy hải quan mà xuất hiện là từ chết tới bị thương.

Hồi làm nhân viên cho 1 công ty logistics (forwarder), niềm ước ao là mình được vô airlines làm, vì mấy anh chị bên airlines hành mình quá mà. Rõ ràng mình là khách hàng, mà phải toàn đi năn nỉ. Làm ngành này khổ thiệt, bên trái năn nỉ airlines, bên phải năn nỉ khách hàng, thế nên ao ước cháy bỗng qua làm airlines, rồi cũng được toại nguyện, nhưng mà sao đến phiên mình làm thì cực quá nhỉ, ngày nào cũng đội nắng ra sân đỗ tàu bay, nắng ko có chỗ trốn luôn.

Sau nhiều va chạm lăn lộn, tôi đã dừng chân tại công ty vận chuyển của mình – Cty TNHH TM Quốc Tế Trường Phát – thành lập năm 2011, nay được hơn 4 năm rồi nhỉ! Chân thành cám ơn bạn bè gần xa, anh chị em đồng nghiệp đã ủng hộ, đồng hành cùng Trường Phát, để Trường Phát vững bước vượt qua thời kỳ kinh tế khó khan này! Sincere thank to all :-*

Thêm nhiều chia sẻ về chuyện trong nghề Logistics